Ai bảo trẻ con không nhớ?

bởi: Mẹ Bi Na
 6 bình luận  0 love

Mẹ có một nỗi buồn sâu thẳm trong lòng, rằng các con sống xa quê sẽ chẳng biết yêu thương bà ngoại. Thế nhưng, mẹ đã thôi không nghĩ vậy từ hôm nay.

Bà Ngoại vào Sài Gòn chăm con của dì út sắp sinh. Mẹ cứ nghĩ khi bà sang nhà mình chơi, các con sẽ “lạ” bà dăm ba bữa. Thế nhưng ngược lại, cả Bi và Na đều hớn hở khi nghe tin bà sang chơi. Mẹ vào trường đón hai đứa, dẫn ra cổng nói chào bà, trong khi Na sà ngay vào lòng bà thì Bi còn bẽn lẽn trốn sau lưng mẹ. Vậy mà chỉ nửa tiếng sau, con gần như quên hẳn mẹ. hai anh em quấn quýt bà, lôi hết quyển sách này tới quyển sách kia nhờ bà đọc hộ.

Bà ngoại sống ở miền Bắc, nhà mình miền Nam nhưng cả hai lần mẹ sinh Bi và Na, bà ngoại đều có mặt. Bà ở lại chăm Bi đến khi con hơn 1 tuổi, còn Na là 2 tháng tuổi. Thỉnh thoảng trong khoảng thời gian cách xa từ đó đến nay khi con gần 5 tuổi thì bà và các con có dịp gặp vài lần. Thế nhưng sự thân thiết của các con và bà vẫn khiến mẹ ngạc nhiên. Khi dừng tay nấu ăn dưới bếp, mẹ len lén bước gần cửa để ngó lên nhà trên “nhìn trộm” ba bà cháu chơi đùa, mẹ tự hỏi có hình dáng của mẹ và bà ngoại của mẹ trong khung cảnh này gần 30 năm về trước? Và chắc chắn, sự thân thiết của ba bà cháu được bắt nguồn từ trong tiềm thức của các con. Trong tâm thức của các con có sự hiện hữu của bà ngoại. Vì thế, khoảng cách về địa lý chẳng có nghĩa lý gì. Con có thể không gọi được tên tình cảm với ngoại, nhưng sự liên kết ví như một sơi dây vô hình thì có, về người bà thương  yêu chăm sóc các con thủa nằm nôi.



Bình luận

0 bình luận
Video mới nhất
Tìm hiểu cách chăm sóc sức khỏe, bí quyết dạy con ngoan để trẻ tiểu học phát triển khỏe mạnh, hạnh phúc, tích cực, toàn diện về thể chất, tâm lý và trí tuệ.

Blog mới nhất

Bạn có nội dung cần chia sẻ?      Viết blog