Cách dạy những đứa trẻ thuộc tuýp hướng nội

bởi: Linh Phạm
 0 love

Chúng ta nên làm gì với những đứa trẻ hướng nội? Hãy cùng trò chuyện với Susan Cain để hiểu về tương lai của giáo dục ở lớp học.

Susan Cain đứng lên đấu tranh cho những con người sống nội trên toàn thế giới. Ở Mỹ – nơi 1/3 đến hơn nửa dân số ở đó là người hướng nội, điều đó có nghĩa là Cain đang đấu tranh cho rất nhiều người, Một vài người trong số họ có thể là kỹ sư dữ liệu bị choáng ngợp bởi không gian mở của văn phòng. Một vài người khác là nhưng vị luật sư, nay cũng đã 3o tuổi, bị bạn bè chê cười vì không muốn nhận những lời chúc trên mạng Facebook. Nhưng Cain đặc biệt thấu hiểu một nhóm người hướng nội khác: những đứa trẻ thường hay im lặng ở lớp học.

Cain nhớ lại thời ấu thơ của mình, nhớ những ngày cô luôn bị giáo viên và bạn bè nhắc nhở là phải hòa động hơn – trong khi đó chẳng phải là bản tính của cô. Những thể chế quan trọng nhất của ta như trường học và nơi làm việc, được thiết kế cho những người hướng ngoại – Cain đã từng phát biểu như vậy trong bài nói TED của mình. “Ngày nay, một lớp học bình thường sẽ có những chiếc bàn dài và học sinh sẽ ngồi đó làm bài tập nhóm.” Và dù nếu gần phân nửa dân số có xu hướng sống nội, thì tại sao những đứa trẻ muốn ở một mình hoặc làm việc một mình hơn lại được coi là những kẻ bất thường?

Chúng tôi gọi cho Cain để trò chuyện về cách để trường học, vào thời điểm bây giờ và cả trong tương lai có thể quan tâm tốt hơn đến nhu cầu của những học sinh hướng nội. Dưới đây là bản ghi lại (đã qua chỉnh sửa) về cuộc hội thoại đó, trong đó có một vài câu trả lời vô cùng bất ngờ. Liệu ta nên suy nghĩ lại về dãy nhà ăn trường học vô cùng hỗn độn? Vậy còn về những giờ nghỉ ở trường? Vậy còn định nghĩa về việc “tham gia xây dựng bài”? Có nhiều ý tưởng độc đáo mà Cain đưa ra về những chủ đề này.

Bạn nhận được những phản ứng như thế nào về phần phát biểu của mình trong bài TED khi nói về hệ thống giáo dục và việc giáo dục chưa được tối ưu hóa cho người hướng nội?

Tôi đã nghe rất nhiều từ giáo viên, nhà trường, bố mẹ và học sinh về những vấn đề mà họ cảm thấy rằng đã ăn sâu vào hệ thống. Tôi đã lắng nghe những học sinh cảm thấy rằng thật không công bằng khi mình bị loại do không đạt được tiêu chuẩn hiện tại của việc tham gia xây dựng bài. Tôi có nghe được từ những giáo viên ở rất nhiều nơi được yêu cầu thiết kế đa số bài giảng của mình tập trung vào làm việc nhóm. Ngay cả khi giáo viên họ cảm thấy đây không phải là một ý tưởng hay, họ vẫn phải làm nó, bởi vì giáo viên sẽ được đánh giá trên nền tảng đó. Họ không được thay đổi ngay cả khi họ nghĩ họ nên thay đổi. Nhìn chung, tôi thấy được sau bài nói ở TED của mình có một nhu cầu rất lớn đối với các bậc phụ huynh và giáo viên để thấu hiểu hơn về cách yêu thương và nuôi dạy những đứa trẻ hướng nội.

“Đầu tiên, việc đi học được coi là một hành vi hướng ngoại. Cả ngày dài, bạn ở lớp học với rất nhiều người liên tục kích thích”

Giải pháp ngắn hạn để giúp giáo viên hiểu rõ hơn về cách thức để làm điều đó là gì?

Tôi tin rằng chúng ta cần thực hiện những chương trình đào tạo cơ bản cho giáo viên để họ nhận thức được điều gì làm nên một học sinh hướng nội, điều đó có ý nghĩa gì và cách tốt nhất để nuôi dưỡng tài năng của những học sinh đó. Để năng cao nhận thức rằng đầu tiên, việc đi học được coi là một hành vi hướng ngoại. Cả ngày dài, bạn ở lớp học với rất nhiều người liên tục kích thích Ngay cả những đứa trẻ hướng nội thích tới trường học, thì đây cũng là trải nghiệm kích thích quá mức.

Nhìn chung, giáo viên nên tránh đặt ra những tiêu chuẩn xã hội cho việc thế nào là bình thường. Có nghiên cứu chỉ ra rằng: nếu một học sinh không có bất kỳ người bạn nào – đó là vấn đề và phải nên giải quyết Nhưng một học sinh có một hoặc hai hoặc ba người bạn và thích đi sâu vào tình bạn đó hơn là tham gia vào một nhóm nhiều người thì điều đó chẳng có gì sai cả, nếu coi đây là một dự đoán cho tuổi trưởng thành. Kiểu giao du đó hoàn toàn ổn. Vì vậy, ta nên xác định vấn đề khi nào thì họ cần làm gì – như một học sinh rất muốn kết bạn nhưng không biết phải làm như thế nào. Nhưng đồng thời, ta cũng không nên tự tạo ra vấn đề khi thực chất không phải như vậy bằng những câu nói như: “Em nên trở nên hòa đồng hơn.” Nếu con trẻ cảm thấy hạnh phúc theo cách mà chúng vẫn như vậy thì chúng cùng cần nhận được nhắn nhủ rằng cách mà chúng đang làm là rất ngầu.

Một điều mà tôi cho rằng các nhà giáo dục nên nhớ, đó là: chúng ta cho phép người lớn mọi sự linh hoạt trong lựa chọn cuộc sống xã hội ra sao. Người lớn có hai hoặc ba người bạn, không ai coi đó là điều kỳ lạ. Nhưng chúng ta không cho phép những đứa trẻ mức độ linh hoạt tương tự như vậy. Tôi thường yêu cầu mọi người tưởng tượng về ngày sinh nhật vô cùng quan trọng, mang tính bước ngoặt sắp tới và nghĩ về cách thức mà họ muốn kỷ niệm ngày đó ra sao. Một vài người muốn tổ chức bữa tiệc lớn với rất nhiều bạn bè và một vài người khác muốn ra ngoài cùng gia đình hoặc một hai đứa bạn thân. Nhưng thử nghĩ về những mong đợi của ta với một đứa trẻ trong dịp sinh nhật của nó xem. Chúng ta mong đợi rằng nó sẽ mời cả lớp và tổ chức một bữa tiệc sinh nhật hoành tráng, đông vui. Tôi có nhận được một vài lá thư từ các bậc phụ huynh liên tục nói rằng “Chúng tôi mời cả lớp đến dự bữa tiệc sinh nhật và dường như con tôi vui vẻ được 15 phút đầu, sau đó, con bé đi vào phòng của nó và không ra khỏi phòng nữa.” Tôi đã nói rằng: hãy kỷ niệm theo cách con muốn kỷ niệm, Đừng để cho con nghĩ rằng đây là cách duy nhất để làm điều này.

Một vài thay đổi nhỏ mà giáo viên có thể làm ở lớp học ngay lúc này tạo ra sự khác biệt lớn đối với trẻ hướng nội?

Đầu tiên sẽ là đảm bảo rằng xây dựng những khoảng thời gian yên tĩnh trong cả ngày đi học, đặc biệt là khi trẻ còn nhỏ.. Dành ra 15 phút mỗi ngày mà mỗi học sinh đều chỉ đọc. Đảm bảo rằng thiết kế lớp học cho phép những khoảng không gian nhỏ để con không chỉ đọc trong một nhóm người mà con có thể ngồi ở ghế sofa trong lớp và cuộn tròn đọc sách. Khi tôi nghiên cứu về quyển Yên lặng, tôi có đi du lịch và ngồi-dự-giờ, quan sát các kiểu lớp học, và một vài lớp học đã thực hiện được điều đó – tuy nhiên, không phải tất cả mọi lớp học đã làm như vây.

Một điều nữa là thay đổi giờ nghỉ giải lao. Giáo viên nên đưa ra những phương án thay thế cho giờ nghỉ. Với rất nhiều học sinh, giờ nghỉ không nhất thiết phải ồn ào và thú vị theo cách như vậy. Mở rộng lớp học và để học sinh ngồi, chơi board game theo nhóm nhỏ hoặc đọc sách, hay chỉ đơn giản là ngồi nói chuyện và thư giãn. Suy nghĩ rằng mọi học sinh nên nạp năng lượng bằng việc ra ngoài chạy, hoạt động trên một cái sân lớn và ồn ào là hoàn toàn sai. Một vài học sinh thích như vậy, một vài thì không. Một vài người thích như vậy một vài ngày, nhưng lại ưu tiên lựa chọn khác vào ngày khác.

“Lớp học rất cần một giải pháp không chỉ còn là một-kích-cỡ-vừa-cho-tất-cả, vô cùng cứng nhắc như vậy”

 

Rất thú vị. Vậy ý tưởng của bạn dường như là muốn cho học sinh có nhiều lựa chọn hơn.

Ý tưởng của tôi chỉ là tối đa hóa lựa chọn. Tất cả những đề xuất mà tôi đưa ra đều khá gần với việc đưa ra nhiều ý tưởng khác nhau về cách bạn tiếp thu kiến thức và cách bạn có thời gian phục hồi. Hãy để nó trở thành kiểu tình huống chọn lọc hơn là kiểu “Ồ, hãy làm theo cách này.”

Có một nghiên cứu nổi tiếng về tâm lý của Russell Geen. Ông giao bài tập cho trẻ con để chúng giải, với mức độ tiếng ồn xung quanh khác nhau. Ông phát hiện ra rằng những đứa trẻ hướng nội làm tốt nhất khi tiếng ồn trở nên to hơn và những đứa trẻ hướng ngoại thì làm tốt nhất khi tiếng ồn trở nên mềm mại hơn. Nếu bạn lấy nghiên cứu này và áp dụng nó với lớp học, ta sẽ thấy rằng Lớp học rất cần một giải pháp không chỉ còn là một-kích-cỡ-vừa-cho-tất-cả và điều đó cho phép học sinh lựa chọn lượng kích thích phù hợp với chúng ở thời điểm đó.

Giáo viên có thể khiến học sinh hướng ngoại cảm thấy thoải mái hơn khi có bài giảng như thế nào?

Giảm thiểu ít hoạt động nhóm hơn. Giáo viên nên trộn hoạt động cá nhân, hoạt động nhóm lên và cho học sinh làm nhiều việc theo cặp – đây là cách mà cả trẻ hướng nội và hướng ngoại đều có thể làm tốt. Có một kỹ thuật mà rất nhiều nhà giáo dục đã biết nhưng nên được nhắc lại: đó là “nghĩ-cặp-chia sẻ.” Bạn sẽ hỏi một câu hỏi như là “Tại sao Romeo lại làm những điều mà anh ấy làm?” hoặc “tại sao Juliet lại phản ứng như vậy?” và khi giáo viên nghĩ về câu hỏi này, học sinh ngồi một mình vài phút cũng đang suy nghĩ. Sau đó họ ghép cặp và thảo luận với người bạn của mình. Phần chia sẻ sẽ là lúc các cặp chia sẻ suy nghĩ của mình với nhóm. Rất nhiều học sinh lúc đầu có vẻ trầm sẽ trở nên dũng cảm hơn khi thảo luận trước với bạn theo cặp của mình.

Tôi muốn thách thức suy nghĩ của giáo viên, về cách họ đinh nghĩa tham gia xây dựng bài và thay vào đó, hãy coi nó như là tương tác lớp học. Tham gia thường chỉ về số lượng, vì vậy, nếu nói là tham gia xây dựng bài, sẽ thì sẽ chỉnh tính đến những học sinh giơ tay phát biểu ý kiến – nhưng không phải học sinh nào cũng thích làm điều này. Nhưng khi nói là tương tác, có nhiều cách khác nhau để tương tác với tài liệu và với bạn cùng lớp. Nếu bạn nghĩ rộng hơn về nó, một học sinh lắng nghe tốt hay đưa ra một bình luận có tính phản ánh sẽ được coi trọng ngang bằng với học sinh luôn giơ tay phát biểu.

Học viện Greenwich Academy ở Connecticut đã áp dụng những ý tưởng này và sử dụng nó một cách hiệu quả.

Việc họ làm bắt đầu từ bài nói và quyển sách của bạn?

Đúng vậy. Bài tập đọc của họ vào một hè là đọc quyển Hướng nội. Họ cũng có một nhóm học sinh đọc quyển này và bắt đầu cùng bạn và giáo viên của họ giải quyết vấn đề. Họ bắt đầu một chiến dịch nhỏ ngay trong chính trường học của mình.

Tháng 5, tôi có nói chuyện với TED Blog về Cuộc cách mạng Hướng nội của tất cả chúng ta. Một trong những phần mà chúng ta đang giải quyết là giáo dục, bởi nhu cầu vô cùng lớn. Đây là lĩnh vực nằm trong mối quan tâm lớn nhất của tôi. Với Cuộc cách mạng Hướng nội, chúng ta lên kế hoạch xây dựng nguồn lực cho nó. Chúng ta mới chỉ đang ở điểm khởi đầu, nhưng ý định của ta là hợp tác với các trường tư và công lập trên khắp nước Mỹ, và sau đó là toàn cầu để đảm bảo rằng mọi thứ tôi đang nói có thể xảy ra. Chúng ta đang tìm kiếm người lãnh đạo phù hợp ngay bây giờ. Ngay khi chúng ta có người lãnh đạo phù hợp, tôi nghĩ rằng nó sẽ phát triển nhanh với tốc độ ánh sáng, bởi đã có sẵn nền tảng vững chắc rồi. Chúng ta đang cố gắng tạo ra một thứ gì đó sẽ đem đến cho trường những công cụ mà họ cần.

“Chúng ta nên từ bỏ mô hình thiết kế trường học – nơi mà tất cả học sinh tranh giành nhau trong một khối con người vô cùng lớn như vậy.”

Vì vậy, hãy quên đi những ngôi trường trong hình hài mà ta đang biết bây giờ. Nếu bạn thiết kết những ngôi trường của tương lai, nó sẽ như thế nào?

Tôi rất thích mô hình của Salman Khan “lớp học đảo ngược” – nơi học sinh làm việc chăm chỉ vào đêm trước và sau đó đi học và có cơ hội tương tác một-một hoặc trong nhóm nhỏ có một giáo viên để giải quyết những câu hỏi còn lại. Tôi nghĩ, đây thực sự là chìa khóa cho tất cả học sinh. Đây chắc chắn là cách học tốt nhất.

Tôi cũng nghĩ rằng chúng ta cần thay đổi thiết kế lớp học. Nó phải tích hợp những khoảng góc nhỏ, những loại không gian thay thế vào lớp học. Chúng ta nên từ bỏ mô hình thiết kế trường học – nơi mà tất cả học sinh tranh giành nhau trong một khối con người vô cùng lớn như vậy. Có rất nhiều học sinh không phát triển theo cách như vậy.

Vì vậy, thay vì một hội trường đông đức, ta hướng đến một thiết kế với nhiều không gian khác nhau cho học sinh?

Tôi đang tưởng tượng ra không gian đó sẽ linh động hơn. Ở bất kỳ thời điểm nào, bạn có thể chọn: Tôi muốn ở trong không gian một mình? Tôi muốn ở trong không gian của nhóm nhỏ? Hay tôi muốn một không gian nhộn nhịp và đông đúc? Một thiết kế thấm nhuần một thực tế là chúng ta mỗi ngày đều xoay quanh ba loại không gian này. Và hiện tại, những trường học của chúng ta được thiết kế với dạng không gian một khối.

Vậy chương trình giảng dạy của trường học tương lai sẽ khác với những gì ta thấy ở thời điểm hiện tại như thế nào?

Tôi nghĩ rằng tương lai của giáo dục sẽ cân nhắc đến nghiên cứu của Anders Ericsson, người phát minh ra định nghĩa “luyện tập có chủ đích”. Ông ấy là nhà tâm lý học, người trình diễn đẳng cấp – dù là tennis hay cờ tướng hay toán. Ông ấy tìm ra rằng, với hầu hết mọi người, đó không phải là vấn đề về có tài năng vượt trội mà là vấn đề tập trung nhiều giờ vào việc luyện tập có chủ đích với những thứ mà ta muốn thành thạo. Ông ấy cho rằng chìa khóa của việc luyện tập có chủ đích là bạn không nên làm nó trong một nhóm mà bạn sẽ dành quá nhiều thời gian của mình vào những thứ quá khó cho bạn, quá dễ cho bạn hoặc không thú vị đối với bạn. Bạn nên làm việc một mình hoặc một-một với người có thể huấn luyện bạn và trả lời câu hỏi của bạn vào thời điểm phù hợp. Dạng luyện tập như vậy (và nó đang khá nặng hiện tại) cần được tích hợp vào chương trình giảng dạy. Đó là một trong những lý do tôi yêu thích ý tưởng lớp học đảo ngược, bởi tôi nghĩ là nó phát triển theo hướng này.

Bạn tưởng tượng ra những khác biệt như thế nào về cách giáo viên được đào tạo và đánh giá trong tương lai?

Về lĩnh vực đào tạo giáo viên, tôi cho rằng, tôi không phải là nhà giáo dục, vì vậy, tôi sẽ nói dưới quan điểm riêng của tôi về vấn đề này. Tôi nghĩ rằng ta cần có nhiều hướng dẫn hơn đối với kiến thức về tính khí. Có rất nhiều sự chú ý trong giáo dục đối với sự khác nhau trong phong cách học tập, và tôi nghĩ rằng lại không có đủ thấu hiểu về sự khác biệt của tính khí và cách điều đó hình thành nên một đứa trẻ, nên cách chúng giao du và học tập.

Về cách thức đánh giá giáo viên, ta cần cho họ nhiều tự do hơn trong việc thiết kế chương trình giảng dạy mà họ nghĩ sẽ hiệu quả với học sinh của mình. Trước đó, tôi có nói với bạn có rất nhiều giáo viên nói với tôi rằng họ không muốn có quá nhiều hoạt động nhóm trong giáo trình của mình nhưng họ không có lựa chọn. Và điều đó cần được thay đổi.

Loại hoạt động xã hội nào đang không nằm trong ngày đi học có thể sẽ xuất hiện trong tương lai?

Tương tác trong quy mô nhỏ. Tương tác theo cặp và nhóm nhỏ. Nếu bạn nhìn vào một nhà ăn bình thường ở trường, nó được xây lên với kỳ vọng rằng học sinh sẽ ăn trưa ở những chiếc bàn lớn có rất nhiều con trẻ khác. Tại sao? Hầu hết chúng tra đều muốn tương tác với một hoặc hai người một lúc. Vì vậy, ta nên có cả những bàn nhỏ. Tôi nghĩ rằng, sân vui chơi có thể được thiết kế để khuyến khích kiểu chơi theo nhóm nhỏ hoặc một-một. Tất cả cấu trúc xã hội nên có phương thức làm việc như vậy

Hãy nói về công nghệ. Cách công nghệ có thể tích hợp vào lớp học của tương lai như thế nào để đưa ra nhiều lựa chọn hơn? Và liệu có những cách tích cực nào cho học sinh hướng nội hay không?

Khi nói chuyện với nhà giáo dục, tôi nói rằng đã có công cụ rất hữu ích cho phép học sinh tham gia bài giảng thông qua thiết bị điện tử thay vì giơ tay phát biểu. Ứng dụng cho phép học sinh đóng góp vào những cuộc thảo luận ở lớp học, có thể là ẩn danh, có thể là không. Ngay cả nếu không ẩn danh, việc một học sinh tham gia thảo luận bài giảng hoặc một buổi học trực tuyến sẽ xóa đi một vài rào cản tâm lý đối với việc tham gia. Sẽ có một đứa trẻ tương tự không giơ tay phát biểu ở lớp sẽ viết một thứ gì đó thật thú vị vào ứng dụng hoặc blog của lớp. Học sinh khác thấy ý tưởng của mình và họ bắt đầu nói về nó ở ngoài đời thực. Đây là cầu nối với việc tham gia vào lớp học.

 

Tôi nghĩ chúng ta sẽ tiến về phía trước với nhứng thứ khuyến khích sinh viên tham gia qua phương tiện trực tuyến. Nó có thể dành cho học sinh nghệ thuật hoặc học sinh viết lách. Ví dụ, cho họ cơ hội đóng góp vào blog của lớp hoặc bất kỳ thứ gì mà bạn học của họ có thể thấy toàn bộ tâm trí của mình trong diễn đàn này. Tôi nghĩ điều đó sẽ thực sử mở ra nhiều điều.

Phương Ngô dịch (từ Ted.com)

Nguồn: www.raisedhappy.co



Bình luận

0 bình luận
Video mới nhất
Tìm hiểu cách chăm sóc sức khỏe, bí quyết dạy con ngoan để trẻ tiểu học phát triển khỏe mạnh, hạnh phúc, tích cực, toàn diện về thể chất, tâm lý và trí tuệ.

Blog mới nhất

Bạn có nội dung cần chia sẻ?      Viết blog