Để con được ngã

bởi: Linh Phạm
 0 love

“Ôi trời ơi con tôi!” người mẹ kêu ré lên rồi vội lao ra chỗ con gái và rối rít hỏi: “Con yêu, con ổn chứ, con có đau lắm không? Đưa mẹ xem nào”. Thế rồi cô bé con bắt đầu gào lên khóc nức nở như thể vết thương nghiêm trọng đến mức phải gọi 911.

Người phụ nữ ôm con gái trong vòng tay rồi không ngớt nựng con và hôn nhẹ lên vết xước nhỏ trên đầu gối bé, dỗ dành xua đi sự sợ hãi đang hiển hiện qua những giọt nước mắt lăn trên má đứa trẻ. Còn tôi, bằng bản năng của một người mẹ, tôi như đọc được suy nghĩ ranh mãnh trong đầu đứa trẻ sau những giọt nước mắt tội nghiệp kia: “Chiêu khóc lóc của mình đúng là hiệu nghiệm thật.”

 

Ok, có thể ý nghĩ này tôi diễn đạt thành lời của người lớn chúng ta thì nghe có vẻ hơi quá. Nhưng sự thật là con trẻ hoàn toàn có khả năng kiểm soát và biết chính xác hành động chúng làm có tác động thế nào đến người lớn. Và trong trường hợp này, hành động khóc lóc ăn vạ của đứa con gái đã thực sự hiệu nghiệm với người mẹ.

 

Tôi thì chẳng còn lạ lùng gì với những chiêu trò tinh ranh của lũ trẻ. Bởi vì chính những đứa con nhà tôi cũng dùng chiêu tương tự với mẹ nó là tôi đây.

 

Hãy dành chút thời gian và nhìn lại cuộc sống quanh bạn. Liệu có phải ngày nay chúng ta đang phải sống giữa quá nhiều nỗi sợ – sợ đau, sợ mất mát, sợ người lạ, sợ thất bại… Và thật đáng buồn là con cái chúng ta lại là những nạn nhân lớn nhất của những nỗi sợ này.

 

Là cha mẹ, ai cũng muốn bảo vệ con mình khỏi những nguy hiểm, giữ cho chúng được an toàn, hạnh phúc. Nhưng đôi khi chính cha mẹ lại vô tình biến con trở thành những đứa trẻ ỉ lại và không thể tự giải quyết những rắc rối dù chỉ là nhỏ nhất, điều này xuất phát từ tình thương, sự bảo vệ quá đỗi của nhiều phụ huynh.

Tôi được sinh ra trong những năm 70, vào cái thời điểm đủ lỗi thời cho một bản nhạc disco và đủ sớm để nhớ được hình ảnh mọi người phì phèo điếu thuốc trên máy bay. Còn nhớ khi tôi 6 tuổi, đôi khi tôi vẫn cùng anh trai đi bộ vào cánh rừng phía sau nhà, còn hầu hết thời gian, tôi dành để một mình khám phá khu rừng thân thuộc đó – vâng, một cô bé con 6 tuổi tự đi một mình vào rừng đấy các bạn ạ!

 

Cha mẹ tôi, họ đều là những người tốt và đáng mến, nhưng chính những tiêu chuẩn mà xã hội ngày nay đặt ra đã cản trở cha mẹ tôi dạy con cái theo cách của họ. Tôi cũng không nhớ chúng tôi bắt đầu trở thành những đứa trẻ luôn sợ sệt từ khi nào, nhưng có lẽ là từ lúc bọn trẻ bắt đầu được tung hô, cưng chiều hơn chỉ nhờ làm những hành động đơn giản nhất. Dần dần tôi cảm thấy chính chúng tôi lại là rào cản đe dọa đến cách mà cha mẹ chúng tôi muốn dạy dỗ chúng tôi. Cứ thế, hết thế hệ này qua thế hệ khác, cho đến thời con cái tôi, chúng cũng vô tình là sản phẩm của một nền giáo dục quá nhiều chuẩn mực và quy tắc vô hình bủa vây xung quanh.

 

Tôi đã từng rơi vào một tình huống thế này: Có lần tôi để hai đứa con 4 và 6 tuổi của mình tự chơi cùng nhau trên vỉa hè quãng đường dẫn đến nhà rồi vào nhà vệ sinh một lát sau khi đã dặn dò con chơi yên tại chỗ và gọi mẹ nếu có chuyện.

 

Chưa đầy 5 phút sau tôi quay lại và đã phải hứng chịu lời chỉ trích từ một người phụ nữ đi ngang qua gần đó về hành vi “thiếu quan tâm” và “bỏ mặc con cái” của tôi, dù lúc đó 2 đứa trẻ đang chơi vẽ tranh rất vui vẻ. Bản thân tôi thì cảm thấy lời chỉ trích ấy thật lố bịch, nhưng những bậc phu huynh khác thì không như vậy.

 

Ngày nay nếu bạn không lượn lờ vài vòng quanh khu vui chơi của trẻ và lăm lăm cầm trên tay miếng băng cá nhân rồi lẩm nhẩm dự đoán xem khi nào con có thể bị thương – bạn là một ông bố, bà mẹ tồi. Nếu bạn để con chạy xe đạp hơi cách xa bố mẹ một chút – bạn là người thiếu trách nhiệm. Còn nếu bạn không để mắt tới con 24/7 – bạn sẽ bị quy chụp là ông bố, bà mẹ lơ đễnh với con cái.

 

Đừng hiểu lầm ý tôi nhé, chỉ là tôi được lớn lên trong thời kỳ khác các bạn, và điều đó khiến cách nuôi dạy con cái của tôi cũng khác những bậc phụ huynh ngày nay.

Nhưng điều tôi sợ nhất là những đứa trẻ được lớn lên trong sự nâng niu và yêu chiều của cha mẹ hiện đại sẽ vướng phải rắc rối khi không thể tự giải quyết tình huống, chẳng thể tự lập và nguy hiểm hơn là chúng lại cảm thấy hài lòng với cái vòng bảo vệ vô hình mà cha mẹ tạo ra.

Các bạn ạ, tôi không dám nói các bạn sai, cũng không dám phán xét cách các bạn yêu thương con mình, bởi tình yêu của cha mẹ là vô bờ bến và không thể đong đếm.

Nhưng hãy yêu con một cách thông minh và sáng suốt, hãy để chúng lớn lên một cách tự nhiên, những vết thương, những lần vấp ngã sẽ giúp con cứng rắn hơn.

Hãy để con tự đứng lên, đối đầu với những thử thách khi không có sự giúp đỡ từ người khác, hoặc ít nhất nếu bạn có ở đó thì cũng đừng để con nhìn thấy mình.

 

Có thể lũ trẻ sẽ trách móc, giận hờn bạn ngay lúc đó. Nhưng sau này chúng chắc chắn sẽ phải cảm ơn về những gì bạn đã ngầm làm cho chúng.

Nguồn: www.raisedhappy.co



Bình luận

0 bình luận
Video mới nhất
Tìm hiểu cách chăm sóc sức khỏe, bí quyết dạy con ngoan để trẻ tiểu học phát triển khỏe mạnh, hạnh phúc, tích cực, toàn diện về thể chất, tâm lý và trí tuệ.

Blog mới nhất

Bạn có nội dung cần chia sẻ?      Viết blog