Hãy là bạn của các con khi ta có thể

bởi: Lâm Anh Đào
 0 love

Vai trò là một thứ không chỉ định nhưng lại khá cụ thể để chia ra giai cấp lớn nhỏ trong việc xưng hô cũng như giao tiếp trong cuộc sống. Thế nhưng đa số chúng ta những ông bố bà mẹ luôn giữ đúng vai trò của kẻ sanh thành, hay áp đặt con mình theo suy nghĩ cá nhân, thậm chí phớt lờ ý kiến của con hay còn mang vẻ “tự Đắc” “Con tôi , phải làm theo ý tôi”. Chính những thứ “ta đây” ấy khiến cho các con cảm thấy thiếu tự tin mất phương hướng và sự cách xa giữa cha mẹ và con là điều dễ xảy ra.

Là mẹ của 5 con, gia đình mình đôi khi như phiên tòa công cộng, mà chủ tọa như tôi đôi khi cũng phải há hốc miệng vì các con đứa nào cũng đưa ra lý do chính đáng.

Kiểu như:” con lấy món đồ này trước.” Nhưng ” món đồ ấy là của con cơ mà” những tình huống như thế mình thường cố gắng lắng nghe và … Cười rồi …. giải thích : Bé nhỏ hãy ngồi xem chị chơi, để khi chị chơi xong sẽ tới luợc con nhé. Hay món đồ này các con chơi chung mới vui chứ chơi 1 mình thì chán lắm. Vậy là phiên toà kết thúc trong êm đẹp :). Mọi việc sẽ tốt, các con sẽ đoàn kết nếu bạn không bị phân phối tình cảm bên mhiều, bên ít.

Thời con còn nhỏ thì mọi chuyện nó cũng ở tầm nho nhỏ nằm trong sự kiểm soát của cha mẹ. Đến khi con vào lớp 7 rồi lên lớp 9-10 các giai đoạn này nếu ba mẹ không tương tác cùng con trong sinh hoạt hay mẹ không linh hoạt trong việc hỏi thăm , tâm sự với con gái sẽ là điều không may và sau này bạn sẽ thấy hối tiếc …vì bỏ qua cơ hội làm bạn của con.Và với con trai bản thân mình đóng vai trò bạn gái để lắng nghe những điều con đang tìm tòi -khám phá.

Mình may mắn là có nhiệm vụ đưa con và rước con mỗi khi tan trường. Dù mệt mỏi hay rả rời nhưng khi đứng trước cổng chờ con, mình luôn nở nụ cười trên môi vì được tận hưởng khoảng khắc các con ùa ra ôm chầm lấy mẹ. Câu hỏi đầu tiên mình dành cho con là: Hôm nay con học vui không? Thức ăn con có thích không? Hôm nay giờ ra chơi con đã chơi gì? ….các con cứ ríu rít kể mình nghe với trạng thái vô cùng phấn khích,đó cũng là cách mẹ con mình mỗi ngày nhích lại gần nhau:) và mình luôn được con trao niềm tin kể lại tất cả mọi chuyện diễn ra ở trường. Nhờ thế dù không cận kề con trong khoảng thời gian con đi học nhưng mình biết con có các bạn nào, tên gì và con thích gì khi đi học.

Ngày con còn nhỏ mình mong con mau lớn, khi con lớn mình lại mơn mớn lo âu khi thế giới bên ngoài của con hàng ngày gặp phải đầy rẫy những cắm dỗ , những cạm bẫy, vì thế mình luôn là người bạn đồng hành của con. Để con nói ra những tâm sự, mình luôn là người chủ động tâm sự với con trước, mình cũng hỏi xem ý kiến của con ra sao khi nghe mình tâm sự. Rồi như một câu chuyện vào đề, con gái cũng kể cho mình nghe các chuyện xảy ra ở lớp.

Trong cuộc sống mà chúng ta hàng ngày bương chải điều cạnh tranh diễn ra hàng ngày khiến ai cũng thấy quen thuộc. Và việc cạnh tranh trong môi trường học của các bé cũng không thể thiếu. hãy dạy con cạnh tranh trên tình thần đoàn kết. Trên thực lực bản thân… đừng muợn miệng lưỡi, tay chân để so tài hơn thua trong việc học.

Một điều mà cha mẹ ai cũng mong mỏi con mình trở thành nhân tài, có địa vị vì thế nghề các ông bố bà mẹ mong con mình theo học là bác sĩ, kỹ sư… cứ như mình muốn là con phải làm … mà bản thân chúng ta quên rằng nghề nghiệp còn phụ thuộc vào sở thích, trình độ của mỗi đứa trẻ. Chẳng phải chúng ta cũng đã từng bước qua thời cắp sách, cũng từng có ước mơ của riêng mình…. vì thế hãy đặt mình vào con để còn tìm ra hướng đi mà cả con và bạn cùng nhìn về một phía.

Mỗi đứa con đóng 1 phần quan trọng trên cơ thể bạn, hãy thuơng yêu và trân trọng những gì bạn đang có. Hãy là con đò đưa con qua dòng nước dữ. Hãy là con gió thổi mát tâm hồn con. Vã hãy là bạn của con khi ta có thể.



Bình luận

0 bình luận
Video mới nhất
Rất nhiều người hâm mộ đã bày tỏ ý cảm xúc thích thú của mình khi chiêm ngưỡng những bức ảnh mẹ con này và thầm ao ước: giá như mình cũng có bộ ảnh tương tự.

Blog mới nhất

Bạn có nội dung cần chia sẻ?      Viết blog