Sách truyện nhạy cảm – Điều đáng lo hơn chúng ta tưởng

bởi: Vũ Thu Hương
 0 love

Đêm hôm trước, một phụ huynh gửi tôi tấm hình chụp một trang truyện tranh rất nhạy cảm với sự phẫn nộ cao độ. Chị ấy nói chị ấy muốn quát vào mặt ai đó khi xem tranh của những cuốn truyện này. Chị ấy nhờ tôi, một người quen biết nhiều cha mẹ có con đang tuổi đi học, lên tiếng để cảnh báo cho dòng truyện tranh nhạy cảm.

Sáng sớm hôm sau, khi topic của tôi lên trang, các cha mẹ đã thật sự lo âu và hoảng hốt. Những hình ảnh đó tự động đã nói lên những gì cần nói. Đến tầm trưa, bài viết của tôi bị report với lý do là phát tán tranh ảnh nhạy cảm với trẻ vị thành niên. Điều này có lẽ đã quá rõ ràng, những tấm hình được vẽ trong cuốn truyện tranh thực sự không phù hợp với các bé đang tuổi đi học.
Tuổi đi học, đó là lứa tuổi từ 6 đến 18, đó là lứa tuổi tò mò, háo hức với đủ thứ trên thế giới bởi bất kể điều gì cũng là lần đầu. Tuổi đi học, đó là lứa tuổi khao khát tìm kiếm, sẵn sàng ghi nhớ rất lâu những thứ gần như không cần thiết, hoặc bị người lớn đánh giá là nhăng nhố.
Với các thông tin chưa được kiểm chứng, các bạn nhỏ sẽ ghi nhớ rất lâu, khác hẳn với những thông tin chính thức được đưa vào sách truyện. Những chuyện ngoài lề, các bạn ấy sẽ nhập tâm nhanh hơn người lớn, nhớ lâu hơn người lớn và cũng tò mò đi đến cùng,… hơn là người lớn.
Khi truyện tranh với các thông tin cụt lủn, thiếu hệ thống, những hình ảnh phản cảm trẻ em sẽ hoàn toàn có thể hiểu lệch lạc đi, hình thành những thói quen rất xấu, ảnh hưởng đến nhân cách trẻ. Tôi vẫn nhớ một lần đi dạy các bạn học sinh THCS, các bạn nhỏ có thái độ rất ngoan nhưng câu từ sử dụng lại rất cộc lốc. Các bạn thường xuyên nói: hự, ứ, ầm, …. những từ tượng thanh cụt lủn thay cho những câu nói thông thường. Khi cần hỏi lại điều gì, các bạn thường nói “chấm hỏi” thay vì đặt nguyên 1 câu hỏi thông thường. Tìm hiểu kĩ càng hơn, tôi được biết các em học sinh này thường nghiện xem truyện tranh. Với các ngôn từ cụt lủn, thiếu thông tin và ý nghĩa thông thường có trong truyện tranh, một dòng truyện tranh được giới trẻ ưa thích. Chính điều này đã khiến các em có những lời ăn tiếng nói mà theo như các cụ ta ngày xưa thì là: hỗn, vô lễ.
Tôi nhớ, trong một giờ ra chơi, một em học sinh đã báo với cô giáo chủ nhiệm và với tôi về trường hợp 1 nhóm các em nam đang ngồi đùa cười nghịch phá trong tiết học trước khiến em ngồi gần đó không tập trung học được. Khi chúng tôi tiến hành điều tra thì phát hiện ra một em học sinh đã ngồi vẽ những hình ảnh của các bộ phận nhạy cảm của con người lên những tờ giấy nháp và ném cho bạn. Rõ ràng với trẻ, những hình ảnh nhạy cảm sẽ nhanh in dấu trong đầu hơn là những hình ảnh chính thống thông thường.
Khi làm việc cụ thể hơn với gia đình bạn nhỏ này, chúng tôi giật mình khi biết bạn ấy có đến cả tập vở với những hình vẽ cực kì nhạy cảm, kể cả những hành động gợi dục mà bạn ấy kì công vẽ.
Phải rất khó khăn và rất lâu sau đó, cô giáo chủ nhiệm lớp phối hợp với gia đình mới có thể kéo bạn trai này ra khỏi niềm đam mê vẽ những bức tranh nhạy cảm. Điều ám ảnh tôi nhất chính là lời của cậu bé 12 tuổi thơ ngây chất vấn cô giáo chủ nhiệm:
– Tại sao trong truyện tranh có mà con không được vẽ ra?
Quay trở lại câu chuyện topic cảnh báo của tôi về hiện tượng nhiều truyện tranh có hình ảnh phản cảm, đã có những lời comment cho rằng truyện tranh trong sáng, mà chỉ có những suy nghĩ vẩn đục, xấu xa của chúng tôi mới nghĩ nó là tồi tệ, bệnh hoạn. Thậm chí có người còn cho là truyện tranh như vậy có giá trị giáo dục giới tính cho trẻ. Tôi thật sự bất ngờ với những lời bình luận này. Điều chúng ta phải khẳng định ở đây là những thông tin cung cấp cho trẻ trong các giờ giáo dục giới tính đã được cân nhắc và kiểm chứng rõ ràng theo khoa học, và thiên nhiều về những kiến thức sinh học. Nó không phải là những hành động gợi cảm hay những hình ảnh nóng bỏng. Trẻ em cần khoa học, tuổi các con đang lớn, hoàn toàn chưa cần và rất không cần các hình ảnh nóng bỏng, gây ra nhiều những ảnh hưởng tiêu cực cho giới học trò.
Theo tôi, đã đến lúc những nhà giáo dục cần lên tiếng về hiện tượng tranh ảnh nhạy cảm, nội dung nóng bỏng trong các cuốn sách dành cho thiếu nhi. Trên thế giới có phân sách dành riêng cho các lứa tuổi làm gì nếu như thực sự những hình ảnh đó không có hại cho trẻ? Có lẽ câu hỏi đó đã đủ để chúng ta xem xét lại dòng sách này.
Là một bà mẹ có con đang lớn, tôi cũng rất lo lắng và mong muốn truyện tranh Việt Nam được trả lại sự trong sáng và tính nhân văn vốn có thay vì những câu từ cộc lốc, nội dung cụt lủn và tranh ảnh nóng. Tôi nghĩ rằng, phần lớn các cha mẹ cũng suy nghĩ như tôi và thiết tha mong các cơ quan chức năng sẽ vào cuộc để môi trường của trẻ thực sự trong sáng.

Vũ Thu Hương



Bình luận

0 bình luận
Video mới nhất
Tìm hiểu cách chăm sóc sức khỏe, bí quyết dạy con ngoan để trẻ tiểu học phát triển khỏe mạnh, hạnh phúc, tích cực, toàn diện về thể chất, tâm lý và trí tuệ.

Blog mới nhất

Bạn có nội dung cần chia sẻ?      Viết blog