Tản mạn về chuyện chọn trường cho con

bởi: Anh Thu Vu
 5 bình luận  0 love

Chuyện chọn trường cho con dưới góc nhìn của bà mẹ 3 con ???
Ngày nhỏ, Thanh học mẫu giáo gần chỗ mẹ bán hàng, là trường mẫu giáo Hoa Hồng gì đó, vì quá nhỏ nên bây giờ Thanh không nhớ nữa. Lớn hơn một chút, vào lớp 1, Thanh học trường Phan Đình Giót ngay ở gần nhà. Mỗi sáng đều tự đi bộ đi học, nếu nhớ không lầm thì trường cách nhà khoảng gần 1 cây số. Lý do học trường đó, thì cũng vì nó gần nhà thôi.
Tuổi thơ của mình đơn giản là vậy, không phức tạp như trẻ con đi học bây giờ. Thấy phụ huynh hay lên mạng kể chuyện con bị cô đánh, bị bạo hành hay bị bỏ mặc lúc còn đang học mẫu giáo, nhà trẻ. Mọi người cũng hay tranh cãi về vấn đề trường Tây, trường Ta hay học phí của mỗi trường chẳng giống nhau gì cả? Đáng hay không đáng? Vào cấp 1, cấp 2, cấp 3, học trường Việt thì lo vào trường chuyên lớp chọn. Vào được trường rồi lại lo o bế sao cho được có tiếng nói trong Hội Phụ Huynh để con mình không bị thiệt? Học trường Tây thì lại lo cho con đi du học nước này nước kia…vân vân và mây mây thứ….
Thanh là một bà mẹ sắp có 3 đứa con. Như mọi bà mẹ trên khắp đất nước này, Thanh cũng đã có và sẽ có một hành trình cân nhắc, tìm kiếm và lựa chọn trường học cho con cái mình. Hôm nay, Thanh chỉ chia sẻ quan điểm cá nhân của Thanh về vấn đề học hành của các con mình. Chắc chia sẻ hơi dài một chút, vì vấn đề con cái luôn là điều mẹ tâm huyết, quan tâm mà.
Đầu tiên, mình phải nói quan điểm của mình là thế này: Mình không hy vọng con mình lớn lên trở thành Thiên Tài. Càng không mong muốn con phải học tập hay sống trong môi trường mà con không thích, không cảm thấy vui vẻ. Quan trọng nhất với mình là môi trường con học tập và trưởng thành, kết hợp với sự giáo dục trong gia đình có thể khiến con hướng thiện và trở thành người tử tế.
Thế nên, trong quyết định lựa chọn trường lớp cho con mình, mình quan tâm tới môi trường, thái độ giáo viên, cách cư xử của nhân viên trường, học sinh xung quanh trước khi quan tâm đến chương trình học sẽ là gì?
Ở một góc nhìn khác, Tú – chồng mình, bố 3 đứa nhỏ, luôn tự tin rằng anh ấy có thể dạy con kiến thức được nếu cần. Vì vậy, nơi con dành thời gian nhiều nhất trong ngày là trường học, thì anh ấy cũng giống như mình vậy, muốn con được sống vui vẻ và có những quãng ngày đáng nhớ.
1. Trường Tây hay trường Ta? Trường Nhà Nước hay Trường Công Lập?
– Thành thật mà nói, điều đó, với Thanh, KHÔNG QUAN TRỌNG. Quan trọng nhất vẫn là, nơi mình gửi con theo học, giáo viên có TÂM với nghề hay không? Có yêu thương con trẻ hay không? Có công bằng với các cháu hay không? Con mình sai cô sẽ uốn nắn chứ? Con mình không sai, cô sẽ bảo vệ con đúng không?
Mọi người hay cãi nhau trên mạng, rằng chỉ bọn nhà giàu thừa tiền mới cho con học trường quốc tế. Phụ huynh ở trường quốc tế thì kiêu ngạo vì cho rằng mình lắm tiền nhiều của. Học sinh trường quốc tế thì vừa học ngu lại vừa hư hỏng. Bản thân những lời nói như vậy, đã mang sự kỳ thị và ác ý rồi. Chúng ta có rất nhiều sự lựa chọn cho con cái mình ở bên ngoài kia.
Cá nhân mình, lựa chọn trường quốc tế đơn giản vì tỉ lệ học sinh ở đây thấp hơn trường công. Như thế, mình cho rằng giáo viên có thể quan sát cụ thể hơn hành vi, thói quen cũng như sự phát triển của từng bé. Mà mình cần những tiểu tiết ấy, để hiểu con mình như thế nào? Để lựa chọn những gì phù hợp với con sau này, mà không bị áp đặt “vì mẹ đoán thế”.
– Ở trường nhà nước, công lập, sĩ số khá đông, hồi mình đi học, theo trí nhớ của mình, các cô sẽ để cho mỗi học sinh tự phát triển riêng. Phần lớn thời gian, chỉ dạy về kiến thức là chính. Mình thấy như vậy cũng rất tốt. Bởi vì xét cho cùng, bản lĩnh mỗi con người trong cuộc đời này, vốn dĩ nên tự mình tôi rèn, giũa luyện. Không nên bao bọc quá, sinh phụ thuộc, yếu đuối.
Tuy vậy, ở lứa tuổi măng non, khi con học mẫu giáo, khi mà cơ chế tự nhận thức và tự bảo vệ của một đứa trẻ là vô cùng yếu đuối, nên “nếu có cơ hội để lựa”, mình chọn môi trường hiện tại với lượng học sinh khoảng 15-16 bé/ lớp với 3 giáo viên phụ trách.
– Khi con mình vào lớp 1, hai vợ chồng mình đang bàn với nhau cho con học trường nào? Hiện nay cũng chưa rõ nữa. Chồng mình có kiến thức hơn mình về các hệ học, nên mình sẽ để cho anh ấy phần lớn quyết định trong việc này. Chuyện chọn trường lớp 1 cho con sẽ liên quan đến cả những năm tháng cấp 1, cấp 2, cấp 3 và cả quá trình du học dự định ( nếu có ) của con trong tương lai nữa.
– Có một điều mình chắc chắn rằng, dù các con mình còn rất nhỏ, nhưng bất cứ ngôi trường nào con học, vợ chồng mình sẽ cho con đến đó, cảm nhận và hỏi suy nghĩ của con trước khi đưa ra quyết định cuối cùng. Một quyết định mà có cả sự đồng tình, tự nguyện từ đứa trẻ. Bởi con là người đi học, không phải bố mẹ!
2. Học Phí – Có cần cố gắng quá? Học phí – có quyết định chất lượng?
Chúng ta – cha mẹ, đều cố gắng cho con cái những điều tốt đẹp nhất nằm TRONG KHẢ NĂNG MÀ CHÚNG TA CÓ THỂ. Điều này đồng nghĩa với việc, có thể có những thứ rất tốt, chúng ta rất thích, rất mong muốn, nhưng lại không đủ điều kiện để có được. Hoặc, để đáp ứng yêu cầu đó, chúng ta phải thay đổi hoàn toàn môi trường sống, thói quen hiện có, hay gồng mình mang gánh nặng tài chính vì nó, vượt quá tầm khả năng – mình đều cho rằng KHÔNG NÊN.
Có rất nhiều gia đình phải vay mượn, nợ nần chồng chất chỉ vì muốn con “bằng bạn bằng bè”. Cá nhân mình nhận thấy việc này không cần thiết. Chúng ta cho con đến trường, không phải để ganh đua với thiên hạ, cũng không nên dạy con mình, ngay từ tấm bé đã phải sống một cuộc sống quá bon chen. Con phải bằng bạn này, bạn kia. Bố mẹ cho con cái này cái nọ, không phải để con thua kém con người ta…v.v… Những quan niệm ấy, mình thấy rất sai lầm. Con cái trước khi học kiến thức, cần học cách yêu thương trân trọng những gì xung quanh mình. Mà xung quanh đứa trẻ, gần nhất là cha mẹ. Một đứa trẻ yêu thương cha mẹ, sẽ không đòi hỏi cha mẹ nhiều thứ để được ganh đua với bạn bè, và sẽ rất buồn nếu bố mẹ vì mình mà phải nợ nần, vay mượn. Những khoản nợ ấy, sẽ đè lên tâm lý của con cái chúng ta. Chúng ta vay, nhưng bắt con cái phải trả? Không cho chúng một sự lựa chọn khác. Vậy, chẳng phải quá bất công sao?
Quay trở lại vấn đề học phí,
Hãy chọn trường cho con phù hợp với mức chi tiêu và thu nhập của bạn và gia đình. Đó là lời khuyên từ phía mình.
Học phí chưa chắc đã quyết định chất lượng giáo dục.
Nhưng kinh tế gia đình chắc chắn ảnh hưởng tới chất lượng cuộc sống hàng ngày của gia đình bạn, vợ chồng bạn, con cái bạn. Nên hãy cân nhắc hợp lý đừng để bất cứ một khoản chi nào vượt qua khỏi tầm kiểm soát.
3. Giáo dục và kinh doanh giáo dục – Có TÂM thì mới có TẦM.
Phía trên nói chung, về nói riêng, trong trường hợp gia đình mình, may mắn thay, thu nhập của mình đủ để đến thời điểm này, chưa có quá nhiều áp lực về tài chính trong vấn đề học hành của con cái. Nếu đã không có áp lực, thì mình chấp nhận mọi quy định của nhà trường khi đã lựa chọn trường cho con. Với một sự tôn trọng, mình mong muốn nhận được sự tôn trọng ngược lại từ phía nhà trường. Hiện tại, học phí của bé lớn nhà mình là khoảng 200 triệu/ năm. Bé nhỏ sắp đi học cũng sẽ tầm 175-200 triệu/ năm. Nếu ba bé đi học cùng lúc sau này ở bậc mẫu giáo sẽ là 600 triệu ++/ năm cho 3 con. Ở các bậc học tiếp theo, số tiền này có thể tăng hoặc giảm tuỳ theo nhu cầu chọn trường của từng bé. Bản thân mình và chồng đều xác định sự chuẩn bị cần thiết về tài chính cho con đến hết lớp 12 và có thể là đại học hay du học nếu con thực sự nghiêm túc. Mình phải đi làm vất vả và có kế hoạch chi tiêu riênh cho học phí các con, thậm chí sổ tiết kiệm riêng cho con nữa.
Chồng mình thường hay nói, bố mẹ chỉ dắt tay con đến một điểm nhất định, khi con trưởng thành, cha mẹ buộc phải buông tay và dõi theo để cho con tự bước đi. Những gì con muốn, con cần phải cố gắng để tự đạt được và nắm lấy. Mình hoàn toàn đồng ý với quan điểm này của chồng. Và nỗ lực ngày hôm nay để chuẩn bị cho con hành trang có thể tự đi trên đường đời sau này. Du học hay không, tự con chọn lấy, con muốn thì con phải làm gì đó, để có được, chứ bố mẹ, sẽ đến lúc không cái gì cũng dễ dàng cho con được nữa.
Giáo dục ngày nay đã không còn đơn thuần là đưa con đến trường, mà tuỳ vào từng nhu cầu và sự lựa chọn, trường học đã đóng vai trò như một dịch vụ giáo dục, mang lại nguồn lợi kinh tế đáng kể.
Mặc dù vậy, giáo dục vẫn không bao giờ, không nên và không được phép trở thành một dịch vụ vụ lợi, thiếu đi cái TÂM trong việc trồng người, mà chỉ chăm chăm vào lợi nhuận. Theo mình là thế.
Mình xin kể cho các bạn nghe về việc chọn trường mẫu giáo cho Bìn.
Khi Bìn 15 tháng tuổi, hai vợ chồng mình bắt đầu đi tìm trường cho con. Ban đầu dự tính sẽ cho con đi học khi 18 tháng, nhưng 16-17 tháng tuổi, nhà mình có sự cố nên cho con đi học luôn để mình tiện chăm sóc chồng.
Chồng mình khá khó tính trong vấn đề này. Về giáo viên, chồng mình muốn tiếng Anh phải chuẩn giọng Anh, là giáo viên người Anh chứ không phải giọng Anh Phillipine…vân vân và mây mây…. Ý là những tiểu tiết nhỏ bé ấy, anh ấy cũng rất khắt khe, quan sát. Nên đi chọn trường khá là cực. Anh ấy để ý tới cả cái hàng rào ngăn an toàn khi chơi, các góc bàn có được bảo vệ không? Vì khi ấy Bìn còn nhỏ.
Sau khi đi tới tham khảo hầu hết các trường nổi tiếng trong thành phố, cũng có một ngôi trường mà chồng mình khá là ưng ý. Hai vợ chồng quyết định tham gia hội thảo trường, để nghe lãnh đạo trường chia sẻ. Trong buổi hội thảo đó, mình có hỏi 2 câu. Hai câu hỏi đó đã khiến mình quyết định, không cho con học trường ấy, dù mọi thứ của nó “có vẻ đều ổn”.
Câu hỏi 1:
– Trường dạy chương trình song ngữ, là cả tiếng Anh và tiếng Việt. Hiện nay, con của em mới tập nói, cháu nói chưa sõi lắm. Điều em lo lắng là cháu sẽ nói nửa Anh nửa Việt. Nói tiếng Việt bị đơ đớ và chêm thêm tiếng Anh vào. Em muốn con mình nói sõi cả tiếng Anh, tiếng Việt, không bị lẫn lộn. Em phải làm thế nào ạ?
Trả lời từ đại diện nhà trường:
– Chuyện nói đơ đó là không tránh khỏi rồi. Nếu thích thì cho con học trường bình thường chỉ nói tiếng Việt cho sõi. Còn nếu chị có tiền, chị cho con chị học trường quốc tế 100% tiếng Anh ấy, rồi thêm tiền thuê phụ đạo tiếng Việt ở nhà. Chứ ở đây là chương trình song ngữ, cả Anh lẫn Việt, cháu nói lẫn lộn Anh Việt một chút cũng không sao. Như vậy sau này mới trở thành công dân toàn cầu.
Câu hỏi 2:
– Em không muốn cho cháu xem TV nhiều quá. Em nghĩ trẻ con cần ra ngoài vận động nhiều hơn. Em thấy trường mình phòng học nào cũng có TV. Chương trình học sẽ xem TV như thế nào hay đó chỉ là thiết bị hỗ trợ thôi ạ?
Trả lời từ phía đại diện nhà trường:
– Chương trình của trường là chương trình quốc tế, phải có TV chị nhé. Đi ra ngoài thì vẫn đi nhưng xem TV thì vẫn phải xem. Hội nhập toàn cầu không thể chỉ vui chơi bên ngoài mà không cập nhật tin tức xã hội được.
===> Mình không biết đối với nhiều bậc phụ huynh, câu trả lời như thế thì họ cảm thấy thế nào?
Riêng mình chỉ muốn đứng dậy đi về, vì nó kiêu ngạo, và thiếu đạo đức giáo dục quá. Nhà trường cho rằng có tiền thì ra trường khác 100% tiếng Anh mà học đi cho đỡ nói lơ lớ? Đó là câu trả lời phản giáo dục vô cùng, và cũng coi thường phụ huynh nữa.
Còn về chuyện hội nhập toàn cầu với chả chương trình quốc tế cứ không rơi vào trọng tâm câu hỏi của mình. Lôi những thứ hoa mỹ ra để lấp liếm điểm chính cần phải trao đổi với phụ huynh, thật thiếu cái “Tâm” trong giáo dục.
Ấn tượng của mình về ngôi trường đó, mãi về sau này vẫn xấu thậm tệ chỉ vì 2 câu trả lời tự tin ấy của nhà trường. Tất nhiên mình không cho con theo học ở đó, và luôn nhắc nhở các bạn mình đừng gửi con đến đó học.
Mình đã cho con học ở một ngôi trường mà giáo viên có nụ cười ấm áp nhất, con mình nở nụ cười hạnh phúc nhất khi tới lớp mỗi ngày. Ở đó, thầy giáo của con cũng trả lời mình 2 câu hỏi này, mặc dù con học 100% tiếng Anh, nhưng cũng chẳng cần thuê phụ đạo tiếng Việt ở nhà. Thầy phân tích cho mình hiểu khả năng phân biệt ngôn ngữ của một đứa trẻ dưới 2 tuổi sẽ thế nào…v.v…
Sau này, con mình chuyển trường sang trường nghệ thuật, giáo viên cũng luôn giải đáp thắc mắc của vợ chồng mình với thái độ khiêm tốn và hỗ trợ. Vậy đó, hội nhập với chả hoà nhập mà tử tế với nhau còn chưa xong, trịch thượng thì để làm gì?
*** Vậy nên, vấn đề của những phụ huynh có điều kiện và quan tâm đến con cái họ, thưa quý nhà trường, chưa bao giờ là tiền. Mà là họ có được tôn trọng khi đóng tiền cho con theo học ở quý trường hay không? Hãy lắng nghe ý kiến của phụ huynh bằng cái tâm của người làm giáo dục, chứ đừng trò chuyện chỉ đơn thuần ở khía cạnh kinh doanh.
Hôm nay, mình có vô tình đọc được sự phản hồi của một ngôi trường lớn ngoài Hà Nội về việc tăng học phí cho học sinh. Thành thực mà nói, số tiền trường tăng học phí để cải thiện chất lượng giáo dục thì mình thấy bình thường. Nhưng cách nói của người đứng đầu trường ( theo lời phụ huynh tường thuật lại – chưa kiểm chứng ) thì hoàn toàn không chấp nhận được. Kể cả hành vi bỏ về, khi đang họp với phụ huynh cũng có thể cho người ta cảm giác bị coi thường.
Cá nhân mình thoáng nghĩ, vấn đề không phải bao nhiêu tiền? Mà ai dám cho con theo học ở một ngôi trường mà người đứng đầu có quan điểm và nhân cách lạ kỳ đến thế? Mình thì sẽ không chọn rồi đó. Mình sợ những suy nghĩ lệch lạc ấy, những câu nói chợ búa như thế trong trường học sẽ hình thành nhân cách con mình sai lệch, ngày nào cũng chỉ nói đến tiền, mệt lắm. Tuy nhiên, mình hy vọng câu chuyện trên mạng đang lan truyền không đúng hoàn toàn sự thật.
Mọi thứ trên đời này đều vận hành bằng TIỀN, giáo dục hay y tế cũng vậy. Nhưng có những ngành nghề, Tiền dù nhiều dù ít cũng phải đi cùng rất nhiều cái TÂM trong đó. Đặc biệt trong lĩnh vực trồng người gian khó, giáo viên không uốn được mình, sao uốn được trò?
Tóm lại, tất cả vì một nền giáo dục văn minh, từ phụ huynh cho đến giáo viên hay xa xôi hơn là ban quản lý trường học, người đứng đầu giáo dục, hãy cư xử văn minh, như những người tử tế. Đừng đem chuyện tiền đập vào mặt nhau rồi đạp đám trẻ xuống bùn trâu các người lớn nhé.
Người lớn có thể có những trận chiến nhưng trẻ con thì vô tội, chúng cần được bảo vệ vô điều kiện. Hãy để môi trường giáo dục là nơi an toàn nhất, nơi trong sạch và nơi các con chắc chắn được bảo vệ, được yêu thương.
…………
*** Những chuyện bên lề xàm xí khác:
– Hôm trước có bài báo gì mà mẹ Do Thái dạy con tại nhà, không đến trường. Mấy mẹ thi nhau share rồi bảo đấy thấy chưa, cần gì đi học. Mình đúng nghĩ: “ừm thì các chị cứ cho con ở nhà đi!” . Bài viết cũng có nói quan điểm không ép con học. Cái đó đúng, học không nên ép, mà nên để tự nguyện. Nhưng không ép không hoàn toàn đồng nghĩa với chỉ học ở nhà thôi. Có phải đứa trẻ nào đi học cũng do bị ép đâu. Đi học có bạn bè cũng trang lứa bé vui bé thích mà.
– Chuyện đi học thêm mình thấy là ba xàm nhất. 9h tối mình còn thấy mấy bé 4-5 tuổi phải học thêm để … vào lớp 1. Má ơi, bây giờ có cả luyện thi vào lớp 1 nữa hả? Khác gì hành xác nhau? 9h tối là toai cho con toai đánh răng, đọc truyện cổ tích để đi ngủ rồi đó huhu.
– Rồi gì nữa ta? À hội phụ huynh, mình sợ hội phụ huynh lắm, vì con mình mình lo chưa xong, tham gia vào hội đội nhóm lo chuyện hết tất cả nhà người khác, thiệt sự mình không ham và kham không nổi. Mình cũng sợ nhất mấy hội phụ huynh dùng quyền lực mềm xong chèn ép nhà trường, chèn ép phụ huynh khác ấy. Thôi bỏ đi nha mấy má, đừng đem cái quyền lực vào chốn học hành vui chơi của những đứa trẻ để thể hiện bản thân mình. Thích thì ra đường mà hô phong hoán vũ cùng thiên hạ. Hãy cứ là để môi trường cho các con được bình yên đi.
– Trẻ con dù là con mình hay con ai thì cũng sẽ có lúc sai, đến người lớn còn chả đúng cả đời nữa cơ mà. Thế nên, phụ huynh cũng cần tôn trọng giáo viên nhé. Một ngôi trường sinh ra không phải để phục vụ một mình con anh chị. Nên có bất cứ chiện gì hãy ngồi xuống nói chuyện cho đàng hoàng thay vì lên mạng tru tréo méo giật lên. Mình chiều con mình quá, nó hư, sau này đừng đổ thừa cho trường lớp.
– Nịnh giáo viên. Ôi thôi thôi, có cần thiết không? Bây giờ là năm hai ngàn lẻ mười mấy sắp hai chục rồi. Tôi sai thì tôi nhận, con tôi sai thì tôi uốn nắn, cô giáo sẻ chia cùng. Làm ơn công bình như thế đi. Đừng áp dụng luật của những năm một ngàn chín trăm bao nhiêu nữa, đi cửa sau, nịnh giáo viên để con được ưu tiên trong lớp. Cái đó là điều mình kinh hãi nhất trên đời. Mà đã làm nghề giáo, mong các cô giáo có tâm, đừng phân biệt đối xử giữa các em theo cảm tính cá nhân. Đội ơn nhiều lắm!
…… Dài quá xồi, Thanh dừng tại đây. Vì nói nữa thì có nhìu chuyện để nói lắm các mẹ ơi. Tâm sự của bà bầu thiếu hơi, thở còn không nổi mà nhiều tâm tư….

-st-


thảo lê
thảo lê
Đăng lúc: 08:11, 05/03/2018
Trích dẫn:
Dung Chử
Mình cũng đang đau đầu về mấy cái vụ chọn trường này, giờ đọc qua bài này thấy đỡ tâm lý hơn chút

Chuẩn luôn đó bạn ơi, việc chọn trường cho con đúng là làm nhức óc những người làm ba làm mẹ chúng ta

thảo lê
thảo lê
Đăng lúc: 08:10, 05/03/2018

Mình đồng ý với quan điểm này của chủ tốp, mình thấy đúng

Dung Chử
Dung Chử
Đăng lúc: 22:59, 04/03/2018

Mình cũng đang đau đầu về mấy cái vụ chọn trường này, giờ đọc qua bài này thấy đỡ tâm lý hơn chút

Tuấn Hiền
Tuấn Hiền
Đăng lúc: 10:36, 04/03/2018

Đọc thấy thấm thật, rất hay

lê thị thúy kiều
lê thị thúy kiều
Đăng lúc: 15:39, 25/02/2018

Đúng luôn đó mom ơi, nên mọi người đừng có nặng quá việc chọn trường cho con nha


Bạn có thắc mắc cần hỏi ?     Gửi chủ đề